Học kỳ 263 vừa khép lại. Đây là học kỳ đầu tiên tôi đảm nhận việc giảng dạy IMC tại trường ĐH Văn Lang, với hai lớp IMC17 và IMC21, tổng cộng hơn 200 sinh viên. Một chuyến đò đầu tiên, theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Một khởi đầu không dễ dãi
Tôi biết mình không phải là kiểu giảng viên dễ dãi. IMC là môn đòi hỏi sinh viên phải vừa nắm lý thuyết, vừa biết áp một case cụ thể vào để thấy vấn đề thật sự nằm ở đâu – chứ không chỉ dừng ở việc thuộc khái niệm. Tôi cũng có thói quen đi vòng quanh lớp hỏi từng nhóm ngay từ đầu buổi, kiểm tra bài kiểu ngẫu hứng lúc thì viết lúc thì gọi trả lời tại chỗ, và không ngại nói thẳng khi bài làm chưa tới. Trước buổi học đầu tiên, không ít bạn đã nghe “đồn” và bước vào lớp với tâm thế dè chừng.
Điều bất ngờ không phải là nỗi sợ, mà là sự chịu khó
Nhưng rồi học kỳ trôi qua, và điều khiến tôi bất ngờ nhất không phải là sinh viên sợ, mà là sinh viên chịu khó. Có bạn kể lại rằng đọc một chương giáo trình phải mất gần một tuần, đọc qua thì nhanh nhưng để hiểu hết luận điểm tác giả đặt vào đó thì phải đọc đi đọc lại vài lần, rồi tự tìm case của một nhãn hàng để soi vào mới vỡ ra vấn đề. Có bạn vốn ít nói, ít tương tác trên lớp, nhưng cuối kỳ lại ngồi viết một đoạn dài kể về hành trình của mình. Có bạn lại bận việc gia đình, vắng gần hết mức cho phép, vẫn cố gắng theo đến cùng để không bỏ cuộc.



Những món quà nhỏ
Trong suốt học kỳ, tôi nhận được không ít điều bất ngờ: hộp sữa, gói bánh, chai nước dừa…, vài dòng nhắn gửi qua tin nhắn, email, thậm chí có nhiều bạn viết hẳn thư tay. Có bạn nói đùa rằng học môn này giống một “love-hate relationship” – mệt, nhiều lúc muốn buông, nhưng vì thầy nhiệt tình quá nên không đành lòng bỏ cuộc. Có bạn bảo từng nghĩ IMC là môn đáng sợ nhất trong chương trình, đến cuối kỳ lại thành môn học yêu thích nhất. Đọc những dòng đó, tôi hiểu ra một điều: sự nghiêm khắc trong giảng dạy, nếu đi cùng với sự đồng hành thật lòng, không làm sinh viên xa cách người thầy – mà ngược lại.
Điều tôi thật sự muốn sinh viên mang theo
Tôi không dạy IMC chỉ để sinh viên nhớ khái niệm. Tôi muốn các bạn ra khỏi lớp học với một cách tư duy – biết đặt câu hỏi “vì sao” trước khi chấp nhận một luận điểm, biết soi lý thuyết vào một case thật để kiểm chứng, và hiểu rằng ngành truyền thông, marketing ngoài đời không màu hồng như nhiều bạn tưởng tượng khi mới vào ngành. Nhìn lại, đó cũng chính là điều nhiều sinh viên nhắc đến nhiều nhất trong những lời nhắn gửi cuối kỳ: không phải là điểm số, mà là những góc nhìn thực tế các em mang theo sau môn học.



Chuyến đò đầu tiên nào cũng có phần bỡ ngỡ, kể cả với người chèo lái. Nhưng nếu học kỳ 263 dạy tôi một điều, thì đó là: sự tận tâm của người dạy, dù đôi khi bị hiểu lầm là khắt khe, vẫn luôn được sinh viên cảm nhận và trân trọng theo cách riêng của các em.
Cảm ơn IMC17 và IMC21 vì đã tin tưởng đi hết một học kỳ cùng tôi.
Hẹn gặp lại ở những chuyến đò tiếp theo.
Đôi lời giới thiệu
Bài viết này viết dựa trên quan điểm của người viết, là Nguyễn Hoàng Anh Khoa (Dy Khoa), giảng viên Khoa Quan hệ công chúng và Truyền thông, Trường Đại học Văn Lang, và là người tốt nghiệp Thạc sĩ Truyền thông Khoa học và Thu hút Công chúng (Science Communication and Public Engagement) tại Universiti Malaya (UM), Malaysia. Đây là lĩnh vực chuyên môn cốt lõi mà anh được đào tạo bài bản và tiếp tục theo đuổi trong nghiên cứu, giảng dạy và thực hành nghề nghiệp.
Nếu bạn thấy bài viết có sai sót hoặc muốn góp ý, vui lòng gửi email về hi@dykhoa.com.
Ngày đăng
